phambachieu
Well-known member
16591
NỤ HÔN ẢO, TÌNH YÊU THẬT
Phạm Bá Chiểu
Anh chẳng thể đến nhà thăm em được
Chỉ đến em trong những giấc mơ đêm
Như vị khách, em chẳng mời, mà đến
Ôm hôn em nồng thắm giữa mơ êm
Rồi mai sáng bình minh vừa ló dạng
Anh ra đi như chưa đến bao giờ
Chỉ để lại một nụ hôn từ tạ
Chỉ mong em cảm nhận được trong mơ
Nhưng đáng tiếc chẳng nụ hôn thực sự
Đó chỉ là nụ hôn ảo mà thôi
Nhưng từ đó rực lửa tình bất diệt
Tình đơn phương, tình chân thật nhất đời
16592
ĐÁ VỠ LÒNG KHÔNG VỠ NHỚ
Phạm Bá Chiểu
Giữa mùa cưới đầy tiếng pháo
Tôi lạc về núi Vọng Phu
Thấy ai hóa thành sương trắng
Giữa trời hoang hoải thiên thu?
Đá đứng hay người đang đợi?
Mây trôi hay tóc ai bay?
Gió hú lời ai ai oán?
Trăng buồn hay mắt ai cay?
Núi chẳng nói gì, chỉ lặng
Đá chẳng thở dài, chỉ đau
Bao lớp rêu xanh phủ kín
Có che nổi nỗi thương nhau?
Tô Thị ơi, người còn đợi?
Hay tim hóa đá lâu rồi?
Mà đêm cứ dài vô tận
Mà ngày cứ mãi đơn côi?
Có ai về ngang chốn cũ
Hỏi đá còn biết nhớ không?
Hỏi đá có đau khi gió
Thổi vào vết nứt trong lòng?
Mùa đi qua, nắng tàn úa
Bóng đá gầy xói mắt ai
Tháng năm khắc bao vết xước
Sao lòng không thể tàn phai?
Người có về qua bến cũ
Có nhìn lên đỉnh cô đơn?
Có nghe tiếng tôi thổn thức
Giữa bạt ngàn gió từng cơn?
Tôi chẳng hờn, tôi chẳng oán
Chỉ buồn như ánh hoàng hôn
Nghìn năm đứng trong lặng lẽ
Chờ một lời hứa không hơn...
Đá thể mòn theo năm tháng
Nhưng lòng nào thể lãng quên?
Đá vỡ lòng không vỡ nhớ
Dẫu ngàn năm vẫn gọi tên...
Sao tôi hóa nàng Tô Thị?
Chờ một người đến bao năm?
16593
MƯA DẦM THẤM TIM
Phạm Bá Chiểu
Tình nào phải cơn mưa gầm dâng lũ
Tràn qua tim rồi vụt cuốn xa xăm
Mà mưa dầm lặng thầm rơi rủ rỉ
Thấm đất khô qua tháng tháng năm năm
Tình nào phải ngôi sao băng chợt lóe
Chỉ rạng ngời trong phút chốc phù du
Mà trăng lặng, mãi âm thầm chiếu rọi
Dẫu mây che vẫn mãi sáng thiên thu
Tình nào phải cơn sóng thần cuộn xiết
Cuốn phận người trôi dạt đến vô biên
Mà suối nhỏ êm đềm len qua đá
Vượt gian nan chẳng ngần ngại truân chuyên
Tình là thế, chẳng ồn ào náo động
Mà bền lâu theo năm tháng dần trôi
Như mưa nhỏ, âm thầm nhưng thấm đẫm
Thấm tim nhau, mãi mãi chẳng hề vơi!
16594
THƯ TÌNH KHÔNG GỬI
Phạm Bá Chiểu
Em viết thư này không để gửi anh
Chỉ để lòng thôi trống trải mong manh
Những con chữ như giọt mưa lặng lẽ
Chẳng ai hay, chỉ giấy trắng nghe thành
Em viết thư này không vì thương nhớ
Mà bởi hồn đã quá đỗi cô đơn
Chẳng ai hỏi "Hôm nay em ổn chứ?"
Cũng chẳng ai dỗ ngọt chút giận hờn
Em viết thư nhưng không vì rung cảm
Mà bởi lòng cứ chới với, chơi vơi
Giọt lệ ướt chẳng ai lau hộ nữa
Chỉ tay mình lặng lẽ xóa trên môi
Em viết thư nhưng không vì say đắm
Mà bởi lòng đã quá đỗi mênh mang
Giấc mơ đẹp chưa kịp trao đã vỡ
Những câu yêu còn lạc giữa muôn đàng
Viết xong rồi... lại nghẹn ngào xé nát
Bởi anh đâu mong đợi những dòng này
Chữ yêu thương lặng im trong tim đỏ
Như chính em… lặng lẽ giữa đời ai!
16595
TÌNH YÊU LÀ GÌ?
Phạm Bá Chiểu
Tình yêu nào có cao siêu:
Yêu người hơn chính mình yêu chính mình!
16596
HOA GIẤY NỞ, GIẤC MƠ RƠI
Phạm Bá Chiểu
Anh vẫn bước qua giàn hoa giấy cũ,
Cánh hoa rơi như những giấc mơ rơi.
Cả phố nhỏ ai cũng quen anh cả
Chỉ riêng em chẳng biết có anh thôi.
Cửa sổ ấy từng bao lần anh ngóng,
Hoa cháy bùng đốt đỏ cả chiều buông
Cả thế giới đều hiểu tình anh cả,
Chỉ riêng em chẳng hiểu để mà thương.
Bao lần đợi một câu yêu rất khẽ,
Chờ một lần em hé cửa nhìn anh.
Chỉ một ngày, một ngày thôi cũng được
Dẫu về sau dông bão có tung hoành
Hay một phút, một phút thôi cũng đủ,
Dẫu mai sau tất cả hóa hư không.
Chỉ cần phút cùng xem hoa lửa rụng,
Cuộc đời anh sẽ nắng ấm mùa đông.
Nhưng em vẫn hững hờ như gió lạ,
Ánh mắt bay chẳng một phút ngoảnh dừng
Hoa giấy cháy, mưa cũng không tắt lửa
Chỉ duy anh vẫn mãi mãi người dưng
Giàn giấy cũ hoa rơi như lửa mộng
Mà tình anh mãi cháy những đam mê
Có đôi lúc anh quay về lối ấy,
Hoa còn rơi… nhưng chẳng thấy em về…
16597
TÌNH TRĂNG?
Phạm Bá Chiểu
Tình yêu đâu phải trăng rằm
Tròn hôm trước đã khuyết dần hôm sau
16598
DẠY EM YÊU ĐỪNG DẠY EM ĐAU
Phạm Bá Chiểu
Anh hãy đến nhưng đừng như cơn gió
Thoảng qua em rồi bay vút xa vời
Anh hãy đến như dòng sông chảy mãi
Tắm tình em dù năm tháng dần vơi
Em chẳng biết tình yêu là gì cả
Chỉ biết lòng bối rối lúc bên anh
Ánh mắt lóe khiến tim em tràn nắng
Nụ cười anh, em bỗng hóa sóng thần
Anh hãy đến dắt em xuyên qua bão
Thành cầu vồng rực sắc nở sau mưa
Xin đừng đến như sao băng bừng sáng
Rồi tắt nhanh giữa đêm trải đầy thơ
Hãy đừng để em say rồi theo gió
Bởi vì em không quen với men tình
Nếu anh rời, hồn em sẽ lạc lối
Giữa đường côi heo hút một bóng hình
Anh hãy đến như mùa xuân nồng thắm
Đổ vườn em những hoa lá tươi xanh
Dạy em yêu cách sóng yêu bờ cát
Đừng dạy đau như gió quất hoa tàn
16599
QUÊN VÌ BẬN NHỚ...
Phạm Bá Chiểu
Quên ăn, quên học, quên nhà
Bởi anh bận nhớ mãi tà áo em
16600
QUÊN?
Phạm Bá Chiểu
Rét quên đông, nắng quên hè
Anh quên luôn cả lối về vì em
NỤ HÔN ẢO, TÌNH YÊU THẬT
Phạm Bá Chiểu
Anh chẳng thể đến nhà thăm em được
Chỉ đến em trong những giấc mơ đêm
Như vị khách, em chẳng mời, mà đến
Ôm hôn em nồng thắm giữa mơ êm
Rồi mai sáng bình minh vừa ló dạng
Anh ra đi như chưa đến bao giờ
Chỉ để lại một nụ hôn từ tạ
Chỉ mong em cảm nhận được trong mơ
Nhưng đáng tiếc chẳng nụ hôn thực sự
Đó chỉ là nụ hôn ảo mà thôi
Nhưng từ đó rực lửa tình bất diệt
Tình đơn phương, tình chân thật nhất đời
16592
ĐÁ VỠ LÒNG KHÔNG VỠ NHỚ
Phạm Bá Chiểu
Giữa mùa cưới đầy tiếng pháo
Tôi lạc về núi Vọng Phu
Thấy ai hóa thành sương trắng
Giữa trời hoang hoải thiên thu?
Đá đứng hay người đang đợi?
Mây trôi hay tóc ai bay?
Gió hú lời ai ai oán?
Trăng buồn hay mắt ai cay?
Núi chẳng nói gì, chỉ lặng
Đá chẳng thở dài, chỉ đau
Bao lớp rêu xanh phủ kín
Có che nổi nỗi thương nhau?
Tô Thị ơi, người còn đợi?
Hay tim hóa đá lâu rồi?
Mà đêm cứ dài vô tận
Mà ngày cứ mãi đơn côi?
Có ai về ngang chốn cũ
Hỏi đá còn biết nhớ không?
Hỏi đá có đau khi gió
Thổi vào vết nứt trong lòng?
Mùa đi qua, nắng tàn úa
Bóng đá gầy xói mắt ai
Tháng năm khắc bao vết xước
Sao lòng không thể tàn phai?
Người có về qua bến cũ
Có nhìn lên đỉnh cô đơn?
Có nghe tiếng tôi thổn thức
Giữa bạt ngàn gió từng cơn?
Tôi chẳng hờn, tôi chẳng oán
Chỉ buồn như ánh hoàng hôn
Nghìn năm đứng trong lặng lẽ
Chờ một lời hứa không hơn...
Đá thể mòn theo năm tháng
Nhưng lòng nào thể lãng quên?
Đá vỡ lòng không vỡ nhớ
Dẫu ngàn năm vẫn gọi tên...
Sao tôi hóa nàng Tô Thị?
Chờ một người đến bao năm?
16593
MƯA DẦM THẤM TIM
Phạm Bá Chiểu
Tình nào phải cơn mưa gầm dâng lũ
Tràn qua tim rồi vụt cuốn xa xăm
Mà mưa dầm lặng thầm rơi rủ rỉ
Thấm đất khô qua tháng tháng năm năm
Tình nào phải ngôi sao băng chợt lóe
Chỉ rạng ngời trong phút chốc phù du
Mà trăng lặng, mãi âm thầm chiếu rọi
Dẫu mây che vẫn mãi sáng thiên thu
Tình nào phải cơn sóng thần cuộn xiết
Cuốn phận người trôi dạt đến vô biên
Mà suối nhỏ êm đềm len qua đá
Vượt gian nan chẳng ngần ngại truân chuyên
Tình là thế, chẳng ồn ào náo động
Mà bền lâu theo năm tháng dần trôi
Như mưa nhỏ, âm thầm nhưng thấm đẫm
Thấm tim nhau, mãi mãi chẳng hề vơi!
16594
THƯ TÌNH KHÔNG GỬI
Phạm Bá Chiểu
Em viết thư này không để gửi anh
Chỉ để lòng thôi trống trải mong manh
Những con chữ như giọt mưa lặng lẽ
Chẳng ai hay, chỉ giấy trắng nghe thành
Em viết thư này không vì thương nhớ
Mà bởi hồn đã quá đỗi cô đơn
Chẳng ai hỏi "Hôm nay em ổn chứ?"
Cũng chẳng ai dỗ ngọt chút giận hờn
Em viết thư nhưng không vì rung cảm
Mà bởi lòng cứ chới với, chơi vơi
Giọt lệ ướt chẳng ai lau hộ nữa
Chỉ tay mình lặng lẽ xóa trên môi
Em viết thư nhưng không vì say đắm
Mà bởi lòng đã quá đỗi mênh mang
Giấc mơ đẹp chưa kịp trao đã vỡ
Những câu yêu còn lạc giữa muôn đàng
Viết xong rồi... lại nghẹn ngào xé nát
Bởi anh đâu mong đợi những dòng này
Chữ yêu thương lặng im trong tim đỏ
Như chính em… lặng lẽ giữa đời ai!
16595
TÌNH YÊU LÀ GÌ?
Phạm Bá Chiểu
Tình yêu nào có cao siêu:
Yêu người hơn chính mình yêu chính mình!
16596
HOA GIẤY NỞ, GIẤC MƠ RƠI
Phạm Bá Chiểu
Anh vẫn bước qua giàn hoa giấy cũ,
Cánh hoa rơi như những giấc mơ rơi.
Cả phố nhỏ ai cũng quen anh cả
Chỉ riêng em chẳng biết có anh thôi.
Cửa sổ ấy từng bao lần anh ngóng,
Hoa cháy bùng đốt đỏ cả chiều buông
Cả thế giới đều hiểu tình anh cả,
Chỉ riêng em chẳng hiểu để mà thương.
Bao lần đợi một câu yêu rất khẽ,
Chờ một lần em hé cửa nhìn anh.
Chỉ một ngày, một ngày thôi cũng được
Dẫu về sau dông bão có tung hoành
Hay một phút, một phút thôi cũng đủ,
Dẫu mai sau tất cả hóa hư không.
Chỉ cần phút cùng xem hoa lửa rụng,
Cuộc đời anh sẽ nắng ấm mùa đông.
Nhưng em vẫn hững hờ như gió lạ,
Ánh mắt bay chẳng một phút ngoảnh dừng
Hoa giấy cháy, mưa cũng không tắt lửa
Chỉ duy anh vẫn mãi mãi người dưng
Giàn giấy cũ hoa rơi như lửa mộng
Mà tình anh mãi cháy những đam mê
Có đôi lúc anh quay về lối ấy,
Hoa còn rơi… nhưng chẳng thấy em về…
16597
TÌNH TRĂNG?
Phạm Bá Chiểu
Tình yêu đâu phải trăng rằm
Tròn hôm trước đã khuyết dần hôm sau
16598
DẠY EM YÊU ĐỪNG DẠY EM ĐAU
Phạm Bá Chiểu
Anh hãy đến nhưng đừng như cơn gió
Thoảng qua em rồi bay vút xa vời
Anh hãy đến như dòng sông chảy mãi
Tắm tình em dù năm tháng dần vơi
Em chẳng biết tình yêu là gì cả
Chỉ biết lòng bối rối lúc bên anh
Ánh mắt lóe khiến tim em tràn nắng
Nụ cười anh, em bỗng hóa sóng thần
Anh hãy đến dắt em xuyên qua bão
Thành cầu vồng rực sắc nở sau mưa
Xin đừng đến như sao băng bừng sáng
Rồi tắt nhanh giữa đêm trải đầy thơ
Hãy đừng để em say rồi theo gió
Bởi vì em không quen với men tình
Nếu anh rời, hồn em sẽ lạc lối
Giữa đường côi heo hút một bóng hình
Anh hãy đến như mùa xuân nồng thắm
Đổ vườn em những hoa lá tươi xanh
Dạy em yêu cách sóng yêu bờ cát
Đừng dạy đau như gió quất hoa tàn
16599
QUÊN VÌ BẬN NHỚ...
Phạm Bá Chiểu
Quên ăn, quên học, quên nhà
Bởi anh bận nhớ mãi tà áo em
16600
QUÊN?
Phạm Bá Chiểu
Rét quên đông, nắng quên hè
Anh quên luôn cả lối về vì em