Bài thơ: Người quen cũ
Tác giả: khuyết danhLiệu chúng mình còn có thể yêu không
Khi đời đã đôi dòng chia đôi ngả
Anh đi về nơi nắng chiều buông vội vã
Khuất dần xa sau ngọn núi yên bình.
Em trở về... nơi có mái nhà tranh
Căn bếp nhỏ khói lam chiều nồng ấm
Có đôi sợi khói vờn nhau quanh quẩn
Rồi chợt tan theo cơn gió giao mùa.
Đêm trăng tà vang vọng tiếng xa đưa
Ai đang hát câu nhặt thưa nhung nhớ
Nghe như tiếng trách hờn duyên không nợ
Tái tê lòng gieo nỗi nhớ vào đêm.
Bến sông chiều con nước lớn đầy thêm
Nghe lòng nặng tiếng vạc đêm lẻ bạn
Giọt giọt rơi ngỡ mưa trong canh vắng
Em ngẩn ngơ lau giọt đắng môi mềm.
Chúng mình giờ... đâu thể nói yêu thêm
Bởi tất cả nay còn là kỉ niệm
Câu thề xưa... thôi ta đừng lưu luyến
Và gọi nhau: “người quen cũ” nhé người...
Chủ đề cùng chuyên mục
- Hương Tình Bất Diệt
- Dòng Video YouTube Thơ Trích Đoạn Chọn Lọc (1) - Nhất Lang Thư Quán
- Dòng Thơ Nhạc Lục Bát Trích Đoạn - Gõ Google: nhat lang thu quan
- Ngậm Ngùi Tơ Vương - Video YouTube ngâm bài thơ.
- Dòng Thơ Nhạc Lục Bát Trích Đoạn - Nguồn: Nhất Lang Thư Quán
- Thơ - Nhất Lang Thư Quán (từ khóa Google)
- Thơ - Nhất Lang Thư Quán (1)
- Video YouTube Đọc Bài Thơ "Nỗi Niềm Bên Sương Lạnh"
- Dòng Thơ Nhạc Lục Bát (2)
- Họa Khúc Buồn