Bài thơ: Niệm từ
Tác giả: Trần Đức LậpTreo mình
lên sợi nắng vàng
Thấy trăm bóng
ngã trên ngàn sơ nguyên
Treo tôi
vào giữa vô biên
Thấy con thác
đổ muộn phiền vào đêm
Treo tình
vào cõi lặng im
Mùa xuân ở lại
bên thềm hoang xưa
Treo người
trong phút ngu ngơ
Là em dịu ngọt
ngày chưa nhuốm chiều.
Treo đời
cạn chén men yêu
Thấy mùa thu
đã đẫm nhiều lệ em.
Qua chiều
vướng sợi tóc mềm
Trên bờ vai lạnh kiếm tìm
dấu xưa
Đường nghiêng,
nghiêng bóng mây đưa
Tình theo phố cũ
như vừa mới xa
Treo em
trên những cánh hoa
Bờ môi đã lạnh
còn ta một mình
Âm ba thét gọi
lắng thinh
Mặc nhiên bùng vỡ
nguyên trinh cuộc người ...
Chủ đề cùng chuyên mục
- Dòng Thơ Nhạc Lục Bát (1)
- Video YouTube ngâm bài Thơ Nhạc Lục Bát: "Thơ Tim & Ảo Ảnh"
- Video YouTube đọc bài thơ "Vậy Mà Ai Nỡ"
- Video YouTube ngâm bài Thơ Nhạc Lục Bát: Em Có Như Tôi
- Video YouTube ngâm bài Thơ Nhạc Lục Bát: Nỗi Nhớ Kéo Dài Khôn Nguôi
- Video YouTube đọc bài thơ "Đôi Mắt Của Em"
- Video YouTube ngâm bài Thơ Nhạc: Ngậm Ngùi Nỗi Nhớ Một Thời
- Video YouTube ngâm bài Thơ Nhạc: Tiếng Tơ Lòng
- Video YouTube ngâm bài Thơ Nhạc: Xin Hãy Cho Tôi
- Video YouTube ngâm bài Thơ Nhạc: Chiếc Bóng Hoàng Hôn