Bài thơ: Tựa đầu vào quê
Tác giả: Phan DươngNhớ từ một vũng trâu đằm
Tình quê thổn thức giữa trăm nẻo về
Lo toan, gió cũng bộn bề
Cỏ lau bạc trắng sườn đê cuối chiều
Bên nhau dù ít hay nhiều
Vẫn là bùn đất ta yêu một thời
Người đi hun hút cuối trời
Có còn mang sắc nắng phơi ngày nào?
Tuổi thơ là bóng cào cào
Là chuồn chuồn ớt liệng chao trên đầu…
Trâu đằm một vũng đục ngầu
Mà theo ký ức từ đâu vọng về?
Soi mình vào nước sông quê
Gặp từng bạn thuở đi về thả trâu
Đời người dù có ở đâu
Khi buồn, hãy cứ tựa đầu vào quê…
Chủ đề cùng chuyên mục
- Dòng Thơ Nhạc Lục Bát (1)
- Video YouTube ngâm bài Thơ Nhạc Lục Bát: "Thơ Tim & Ảo Ảnh"
- Video YouTube đọc bài thơ "Vậy Mà Ai Nỡ"
- Video YouTube ngâm bài Thơ Nhạc Lục Bát: Em Có Như Tôi
- Video YouTube ngâm bài Thơ Nhạc Lục Bát: Nỗi Nhớ Kéo Dài Khôn Nguôi
- Video YouTube đọc bài thơ "Đôi Mắt Của Em"
- Video YouTube ngâm bài Thơ Nhạc: Ngậm Ngùi Nỗi Nhớ Một Thời
- Video YouTube ngâm bài Thơ Nhạc: Tiếng Tơ Lòng
- Video YouTube ngâm bài Thơ Nhạc: Xin Hãy Cho Tôi
- Video YouTube ngâm bài Thơ Nhạc: Chiếc Bóng Hoàng Hôn